Thịt đà điểu, cá sấu bây giờ không còn là của hiếm ở Hà Nội. Theo
chân một tay sành ăn uống ở Hà Thành, tôi lạc vào một thế giới ăn nhậu độc đáo,
lạ thường đến… phát khiếp. Những bọ cạp, bọ xít, sâu, nhện, cà cuống… trở thành
“sơn hào hải vị” trong thời buổi “của độc là của ngon”…
TIN BÀI KHÁC
Tận mắt cà phê "quái chiêu" ở Hà Nội
Trẻ em mở hội trồng cây ở Ecopark
Đổ xô trồng chuối già "xuất ngoại"
Heo bơm nước, chích thuốc an thần!
Quán “độc”
|
Trước đây, tôi đã nghe nói đến châu chấu rang giòn trở thành món ăn ưa
thích không chỉ của người quê mà còn là món khoái khẩu của “thượng đế” nơi phố
thị. Để hài lòng những “thượng đế” có “tâm hồn ăn uống” - gần đây một số quán
bia ở Cầu Giấy, Lê Văn Lương cũng nhập châu chấu về phục vụ khách. Nhưng đến một
quán ăn “độc” chỉ toàn họ nhà côn trùng như bọ cạp, bọ xít, giun, dế, sâu...
được in trang trọng trên tờ menu thì với tôi đây là lần đầu tiên!
Bọ xít chiên.
Bên con kênh ở một ngõ đối diện Đại học Y Hà Nội, quán côn trùng nằm tụt
gần cuối ngõ hẹp - Đó là một địa điểm giữa làng Khương Thượng.
Không biển quảng cáo, không đèn màu nhấp nháy, không nhân viên tất bật
chạy ra “vồ” lấy xe của khách, không chỉ dẫn... - Quán côn trùng này nhìn phía
ngoài trông lụp xụp như một quán cơm bình dân dành cho sinh viên.
Tầng 1, làm nơi để xe. Bước chân lên cầu thang tầng trên, mở ra một không
gian khác hẳn, sang trọng không kém gì các nhà hàng tên tuổi ở Hà Nội.
Tôi thắc mắc việc “không biển không tên” thì ông chủ Nguyễn Tất Kiên mủm
mỉm cười: “Không cần biển quảng cáo mà người ta vẫn biết để đến hay hơn là quảng
cáo rầm rộ màu mè rồi chả “ma” nào đến. Mà nói thật, không gian của mình chỉ hạn
chế, phục vụ số lượng khách quen như thế này là “ô kê” rồi, thêm nữa là mệt đấy”.
Vừa nói, ông chủ quán trong trang phục quần đùi áo cộc vừa dẫn chúng tôi
tham quan tầng 2, tầng 3. Khoảng 4 - 5 bàn ăn đã kín chỗ. Họ ăn uống rôm rả,
cười nói thoải mái. Dĩ nhiên là hít hà, bình phẩm về món ăn toàn côn trùng đang
được bày biện trước mặt. Thỉnh thoảng lại thấy một “thượng đế” gọi mấy món nghe
lạ hoắc: “Ông chủ! Cho thêm một bọ ngựa rút ruột. Trứng kiến xào nấm. Nhớ thêm
chai rượu ong mặt quỷ nữa nhé...”.
“Hữu xạ tự nhiên hương”
Anh bạn tôi là “khách ruột” nên ông chủ Kiên gióng giả gọi đầu bếp: “Làm
đĩa chả nhái, bọ xít đi. Sau đó thêm đĩa sâu, trứng kiến nữa. Phồng tôm trước
nào!”.
Trong lúc chờ đợi, ông chủ Kiên cho biết: “Tôi mở quán từ năm 2002, ý
tưởng ngay từ đầu là chỉ phục vụ bạn bè và một số anh em thân thiết đến thưởng
thức các món ăn lạ lạ của mọi miền đất nước. Nhưng rồi, người này giới thiệu cho
người kia”.
Ông chủ Kiên bật mí: Về việc chế biến các món ăn, anh cũng chỉ là kẻ
“ngoại đạo”. Những ngày đầu, việc bếp núc tất cả đều do một tay mẹ anh đảm trách.
“Bà vốn là Việt kiều sống ở Thái. Bên đó, bà cũng trực tiếp chế biến các món ăn
côn trùng cho người Thái nên lúc về Việt Nam, chúng tôi đã mở quán này với sự
giúp đỡ về “chuyên môn” của bà...”.
Thời gian Kiên ở quán rất ít, anh giao lại việc nhà cho mẹ và vợ, còn lại
anh đi khắp nơi để tìm mối hàng. Côn trùng ở quán này được nhập từ trong Nam cho
đến ngoài Bắc, trong số đó có loại được đưa từ nước ngoài về. “Trứng kiến được
nhập từ Phú Thọ, Hoà Bình. Sâu dừa, ve sầu lấy từ miền Nam, bọ xít, châu chấu...
đa số lấy ở các tỉnh miền Bắc. Một số loại bọ xít nhập từ Thái Lan. Cà cuống, dế
mèn phải lấy từ Lào. Ở đây, một số loại rau thơm cũng phải lấy từ nước ngoài, ví
dụ như lá chanh. Lá chanh ở ta nếu rang lên sẽ có vị đắng, nhưng lá chanh Thái
thì không như vậy”, chủ quán Kiên liệt kê.
|
| Sâu. |
Món sâu được rất nhiều thực khách sành ăn gọi. Họ thích nhất là để sâu...
sống. Gắp bỏ vào bát nước mắm nguyên chất có chút tỏi và ớt. Để cho con sâu nần
nẫn, cong mình quẫy quẫy trong bát nước chấm cho “ngấm” rồi chén luôn. Ông chủ
Kiên cười: “Cứ thử đi. Ngon tuyệt cú mèo! Lại bổ nữa. Người ta chẳng nói... béo
như sâu là gì?”.
Béo như sâu, thơm như… bọ xít
Mới chỉ kịp hỏi chuyện chủ quán một lúc, không phải sốt ruột chờ lâu,
những món “mĩ vị” mà ông chủ vừa hô, loáng cái đã thấy mang tới.
Dù “chuẩn bị” tâm lý nhưng khi các món ăn được bày trí trên bàn, tôi
thoáng hơi ân hận vì đặt chân tới đây. Mùi vị thơm không thể tả xiết, nhưng nhìn
xuống những đĩa côn trùng, tôi lại nghĩ đến chúng khi còn đang bò lổm ngổm, bỗng
thấy... ghê hết cả người. Sự tự tin ăn uống ngày thường đã biến mất đi đâu.
Ngược lại, không hề có một trở ngại nào để anh bạn tôi thưởng thức những
món ăn này. Biết tôi “khởi đầu” khó khăn, anh bạn vừa uống xong ly rượu vừa lấy
một con sâu cuốn vài ba lá rau sống, chấm vào bát nước mắm ớt rồi há miệng ăn
ngon lành, không quên nhắc: “Ăn nóng mới ngon!”. Sau phút lưỡng lự ban đầu, tôi
đánh bạo nếm thử! Món trứng kiến và châu chấu rang không đến nỗi khó nuốt, trái
lại còn có vị rất thơm và bùi. Tuy nhiên với món nhái và sâu, mình trắng nhẫy,
xoắn thành nhiều khúc, đầu nhọn nhọn, to như ngón chân thì tôi... đành chịu.
Chưa cần phải nuốt nó, chỉ cần nhớ lại thời sinh viên, phải tự nấu ăn, lúc
nhặt rau không kỹ, chỉ một con sâu được phát hiện trong nồi canh đã phải bỏ cả
nồi đi không chút nuối tiếc! Ấy thế mà chủ quán lại quảng cáo: Món sâu được rất
nhiều thực khách sành ăn gọi. Họ thích nhất là để sâu... sống. Gắp bỏ vào bát
nước mắm nguyên chất có chút tỏi và ớt. Để cho con sâu cong mình quẫy quẫy trong
bát nước chấm cho “ngấm” rồi chén luôn. Ông chủ Kiên cười: “Cứ thử đi. Ngon
tuyệt cú mèo! Lại bổ nữa. Người ta chẳng nói... béo như sâu là gì?”
![]() |
| Anh Kiên tỷ mỷ giới thiệu các món ăn. |
Trứng kiến 7 món
Cũng theo ông chủ Kiên: Món khoái khẩu nhất của thực khách là món trứng
kiến. Để chiều lòng những thực khách khó tính, đầu bếp đã gia công chế biến
thành nhiều món từ trứng kiến. Ông chủ Kiên cho biết: “Có hai loại. Trứng kiến
vàng có vị hơi chua, trứng kiến đen có vị ngọt. Ngoài cách chế biến trứng kiến ở
bên Thái Lan, tôi còn phải lên miền cao, vùng đồng bào Mường, Tày để học hỏi
cách chế biến của họ. Ở đây, chúng tôi có thể chế biến 6 đến 7 món chỉ riêng từ
trứng kiến. Kém gì cầy tơ 7 món nào?! ”.
|
| Trứng kiến. |
Một ngày, thực khách đến quán anh ngốn hết vài cân châu chấu, khoảng chừng
ấy bọ xít, hàng thùng dế là chuyện thường. Nhiều người khách vốn quê ở tỉnh lẻ
sống ở Hà Nội, đến đây như tìm thấy hương vị quê nhà qua những món dân dã. Sướng
quá, lui tới thường xuyên.
Tôi ngắm nghía đĩa bọ xít được chế biến khá cầu kỳ, vặt đầu, bóc cánh, rút
đuôi, bóc màng. Anh Kiên còn cho biết: Trước khi chế biến, chúng được ngâm vôi
hoặc phèn để khử bớt mùi hôi. Tôi thử thưởng thức món bọ xít chiên vàng. Giòn
giòn, bùi bùi nhưng vẫn có mùi hôi hôi đặc trưng. Tôi nhăn mặt chê hôi, ông chủ
Kiên vỗ đùi đen đét phá lên cười: “Hôi mới là bọ xít chứ. Chú không nghe người
ta nói hôi như bọ xít à? Khách ăn bọ xít nhiều, đâm ra nghiện cái mùi hôi này
đấy”.
Ngồi trò chuyện hồi lâu, anh Kiên xin phép vào nhà để chuẩn bị hành lý cho
chuyến vào Quảng Trị sáng sớm mai. Anh cho biết: “Tôi biết trong ấy có loài sâu
sống trong cây sắn. Biết cách chế biến, ăn rất ngon. Tôi quyết định vào miền
Trung học hỏi cách chế biến và tìm nguồn hàng. Sắp tới quán chúng tôi cũng sẽ
trình làng món nhện rán”.
|
Sâu bọ sẽ thay thịt?
|
(Theo Giadinh.net.vn)